SỰ TỰ TRỊ VÀ HIỆP MỘT — CHÚNG TA ĐỨNG RIÊNG NHƯNG KHÔNG CÔ ĐƠN

Khi nhìn vào quy mô hiện tại của chúng ta — một hội thánh địa phương chưa có các trưởng lão, có thể còn ít người — chúng ta dễ nảy sinh hai thái cực suy nghĩ sai lầm:

  1. Tự ti: Nghĩ rằng mình chỉ là một “nhánh nhỏ lẻ”, chưa trọn vẹn, cần phải phụ thuộc vào một hội thánh lớn nào đó cai quản.
  2. Cô lập: Nghĩ rằng “đèn nhà ai nấy rạng”, chúng ta đóng cửa lại và không quan tâm đến ai khác.

Chúng ta cần hiểu đúng về sự Tự Trị (Autonomy) và sự Hiệp Một (Cooperation/Unity).

1. Mỗi Hội Thánh Địa Phương Là Một “Thân Thể Trọn Vẹn”

Kinh Thánh không dạy rằng Hội thánh hoàn vũ (toàn cầu) bị cắt ra thành nhiều mảnh nhỏ và mỗi hội thánh địa phương là một mảnh ghép thiếu sót.

Ngược lại, mỗi hội thánh địa phương là sự thể hiện trọn vẹn của Hội thánh Chúa trong khu vực đó.

  • Dù chúng ta chưa có trưởng lão, dù chúng ta đông hay ít, Đấng Christ vẫn hiện diện trọn vẹn ở đây.
  • Chúng ta có đủ thẩm quyền và trách nhiệm để thực hiện mọi công việc Chúa giao (Truyền giáo, Gây dựng, Từ thiện) mà không cần xin phép một “tổng hội” hay một giáo quyền nào bên ngoài.

2. Hiểu Đúng Về Sự “Tự Trị” (Autonomy)

“Tự trị” nghĩa là hội thánh tự cai quản công việc của mình. Nhưng tự trị không có nghĩa là muốn làm gì thì làm.

Phân biệt rõ hai phạm trù:

  1. Về Đức Tin và Sự Thực Hành: Hội thánh là chế độ Thần Chủ. Chúa Giê-su Christ là Vua. Chúng ta tuyệt đối phục tùng Lời Ngài. Chúng ta không có quyền “bầu cử” để thay đổi tín lý.
  2. Về Ý Kiến và Phương Cách: Hội thánh là chế độ Tự Trị. Trong những việc Kinh Thánh không quy định chi tiết (như giờ nhóm, mua sắm ghế ngồi, cách tổ chức sự kiện…), hội thánh địa phương có quyền tự quyết định dựa trên sự thuận tiện và phán đoán khôn ngoan của mình.

Lưu ý cho hội thánh chưa có trưởng lão: Vì chúng ta chưa có các trưởng lão địa phương, chúng ta càng phải cẩn trọng bám sát sự hướng dẫn của Người Giảng Tin Lành và Lời Chúa, tránh để “sự tự do” biến thành sự lộn xộn.

3. Tự Trị Không Có Nghĩa Là Cô Lập (Hợp Tác)

Độc lập không có nghĩa là cắt đứt liên lạc. Tân Ước cho thấy các hội thánh địa phương có mối liên hệ mật thiết với nhau:

  • Họ gửi tiền cứu trợ cho nhau khi có đói kém (Công vụ 11:29-30).
  • Họ gửi thư hỏi thăm và cử người đại diện đến khích lệ nhau.
  • Họ cùng nhau truyền giáo.

Hội thánh chúng ta cần giữ tinh thần này:

  • Chúng ta không chịu sự cai trị của một hội thánh khác.
  • Nhưng chúng ta sẵn sàng hợp tác, học hỏi và tương trợ với các hội thánh khác cùng đức tin. Chúng ta là những “người anh em” trong một gia đình lớn, dù sống ở những “ngôi nhà” (địa phương) khác nhau.

Tinh Thần và Hình Thức

Chúng ta đã đi qua một hành trình quan trọng:

  1. Nền Tảng: Chúa Giê-su Christ là Đấng lãnh đạo tối cao.
  2. Hiện Tại: Người Giảng Tin Lành đang giúp chúng ta thiết lập trật tự.
  3. Tương Lai: Chúng ta phấn đấu để có các Trưởng lão chăn bầy.
  4. Phục Vụ: Chúng ta cần những Chấp sự năng nổ.
  5. Vị Thế: Chúng ta là một hội thánh độc lập nhưng hiệp một trong Chúa.

Có người sẽ nói: “Tại sao phải quan trọng hóa vấn đề tổ chức, chức vụ? Chỉ cần có tấm lòng (tinh thần) là đủ rồi!”

Tinh thần (Spirit) cần Hình thức (Form) để hoạt động.

  • Một hội thánh có lòng nhiệt thành nhưng không có trật tự, không có lãnh đạo, không có phương hướng rõ ràng thì sẽ không thể bền vững và không thể thực hiện hiệu quả công việc Chúa giao.

Lời Kết

Hội thánh chúng ta đang trong giai đoạn xây dựng nền móng. Đừng nản lòng vì chúng ta chưa có đủ nhân sự hay cơ cấu hoàn chỉnh. Hãy nhìn xem Chúa Giê-su, vâng phục sự hướng dẫn của Lời Ngài qua người giảng dạy, và mỗi người hãy xắn tay áo lên phục vụ.

Khi chúng ta làm đúng theo mẫu mực của Chúa, Ngài sẽ ban phước và làm cho hội thánh này trở nên ngọn đèn sáng trong khu vực của chúng ta.

Câu hỏi thảo luận:

Sau loạt bài này, bạn thấy mình đang ở đâu trong bức tranh của hội thánh? Bạn sẽ cam kết làm gì để giúp hội thánh sớm ổn định và phát triển?

Để lại một bình luận

Lên đầu trang