Trong đời sống xã hội, chúng ta quen với khái niệm “Dân chủ” — nơi quyền lực thuộc về nhân dân và quyết định dựa trên lá phiếu của số đông. Tuy nhiên, khi bước vào Hội thánh, chúng ta cần thay đổi tư duy này.
Hội thánh không phải là một tổ chức dân chủ. Hội thánh là một tổ chức Thần chủ hay Quân chủ dưới quyền cai trị của Vua Giê-su.
Tại sao điều này lại quan trọng đối với hội thánh địa phương chúng ta, nơi chưa có các trưởng lão?
1. Bản Chất Của Hội Thánh: Chúa Cai Trị, Không Phải Số Đông
“Về đức tin và sự thực hành, hội thánh là một chế độ thần/quân chủ, phục tùng Chúa của mình.”
- Chúa Giê-su là Vua: Ngài đã ban hành Luật Pháp (Kinh Thánh). Chúng ta không có quyền “bắt thăm” hay bỏ phiếu để xem có nên làm theo Lời Chúa hay không.
- Giới hạn của số đông: Số đông có thể quyết định màu sơn tường, giờ nhóm lại (những việc thuận tiện). Nhưng số đông không thể quyết định các vấn đề thuộc linh (ví dụ: số đông không thể biểu quyết để chấp nhận tội lỗi hay bỏ qua sự kỷ luật).
Nếu 99% hội thánh đồng ý đi ngược lại Kinh Thánh, thì 99% đó đang sai, và hội thánh đó không còn thuộc về Chúa.
2. Tại Sao Phải Nghe Theo Người Rao Giảng (Người Giảng Tin Lành)?
Khi hội thánh chưa có các trưởng lão (những người đại diện cho sự quản trị của Chúa tại địa phương), thì Người Giảng Tin Lành (Evangelist) là kênh dẫn truyền thẩm quyền của Vua Giê-su.
- Không phải độc tài cá nhân: Chúng ta nghe theo Người Giảng Tin Lành không phải vì cá nhân người đó tài giỏi hay quyền lực.
- Vâng phục Sứ giả của Vua: Chúng ta nghe theo vì họ là người được Chúa sai đến để rao giảng và giải nghĩa Luật Pháp của Vua (Kinh Thánh).
- Phao-lô bảo Tít (một người giảng tin lành): “Hãy dạy các điều đó, lấy quyền đầy đủ mà khuyên bảo quở trách” (Tít 2:15).
- Thẩm quyền này không đến từ việc bầu cử, mà đến từ Lẽ Thật họ nắm giữ.
3. Nguy Cơ Của Việc Áp Dụng “Dân Chủ” Sai Trật
Nếu hội thánh chưa có trưởng lão mà vận hành theo kiểu “ai cũng có quyền ngang nhau trong mọi quyết định”, hậu quả sẽ là:
- Sự hỗn loạn: Mỗi người một ý, không ai chịu ai.
- Thế tục hóa: Số đông thường có xu hướng chọn con đường dễ dàng, thoải mái, thỏa hiệp với thế gian thay vì con đường hẹp của Chúa.
- Khinh lờn Lời Chúa: Khi ý kiến con người được tôn cao ngang hàng với Kinh Thánh.
4. Sự Vâng Phục Trong Giai Đoạn “Kiến Thiết”
Hội thánh chúng ta đang trong giai đoạn “xây móng”. Người Giảng Tin Lành giống như Kiến trúc sư trưởng tại công trường.
- Thợ xây (tín hữu) có thể góp ý về cách cầm bay, trộn hồ.
- Nhưng thợ xây không thể bỏ phiếu để thay đổi Bản Vẽ Thiết Kế (Kinh Thánh) mà Kiến trúc sư đang nắm giữ.
Sự vâng phục sự hướng dẫn của Người Giảng Tin Lành trong giai đoạn này chính là hành động thừa nhận quyền cai trị của Chúa Giê-su trên hội thánh.
Kết Luận
Chúng ta vâng phục Người Giảng Tin Lành trong Chúa. Điều này có nghĩa là:
- Chừng nào người đó rao giảng và hướng dẫn đúng theo Kinh Thánh, chúng ta phải tuân theo sự dẫn dắt đó để hội thánh được trật tự và gây dựng.
- Mục đích cuối cùng không phải để tôn cao Người Giảng Tin Lành, mà để hội thánh sớm trưởng thành, thiết lập được các Trưởng lão, và mọi người đều trở thành những tôi tớ phục vụ Vua Giê-su.