MỌI TÍN HỮU ĐỀU LÀM CHỨNG, NHƯNG KHÔNG PHẢI AI CŨNG LÀ “NGƯỜI GIẢNG TIN LÀNH”

Có một quan điểm thường được đưa ra để phủ nhận thẩm quyền lãnh đạo hoặc để bình đẳng hóa mọi vai trò trong hội thánh: “Ai cũng là người rao giảng Tin Lành, vì Phao-lô bảo khi chúng ta dự Tiệc Thánh là chúng ta rao truyền sự chết của Chúa.” (1 Cô-rinh-tô 11:26).

Tuy nhiên, nếu đánh đồng việc mọi tín hữu “rao truyền” với chức vụ “Người Giảng Tin Lành” của Ti-mô-thê và Tít, chúng ta sẽ rơi vào sai lầm nghiêm trọng về cấu trúc hội thánh mà Chúa thiết lập. Đây là một sự nhầm lẫn phổ biến giữa trách nhiệm chung của tín hữu và chức vụ đặc biệt trong Hội thánh. Lời Chúa dạy chúng ta cần phân biệt rõ ràng giữa Trách nhiệm chungChức vụ lãnh đạo. Sự nhầm lẫn này có thể dẫn đến tình trạng mất trật tự trong nhà Chúa.

Dưới đây là sự phân biệt dựa trên Lời Chúa:

1. Giải Nghĩa Đúng Về 1 Cô-rinh-tô 11:26

“Mỗi khi anh em ăn bánh này, uống chén này, thì anh em rao truyền sự chết của Chúa cho tới lúc Ngài đến.”

  • Bối cảnh: Đây là phân đoạn nói về Tiệc Thánh (Lễ Bẻ Bánh), một nghi thức thờ phượng chung của toàn thể cộng đồng dân Chúa.
  • Hành động “Rao truyền”: Ở đây mang nghĩa là “công bố”, “nhắc nhớ”, hoặc “xác nhận” đức tin. Khi chúng ta dự tiệc thánh, hành động đó tự nó là một lời công bố với thế giới rằng: “Tôi tin Chúa Giê-su đã chết vì tôi.” Lưu ý là sứ đồ Phao-lô nói hành động mỗi khi ăn và uống là rao truyền.
  • Đối tượng: Mọi tín hữu (nam, nữ, già, trẻ) đã báp-tem đều tham gia.
  • Kết luận: Câu này nói về sự thờ phượng và làm chứng tập thể, không nói về chức vụ lãnh đạo hay thẩm quyền giảng dạy.

2. Sự Khác Biệt Giữa “Hành Động” và “Chức Vụ”

Kinh Thánh có sự phân biệt rất rõ giữa động từ (việc làm) và danh từ (chức vụ).

A. Sự Làm Chứng Phổ Quát (Trách nhiệm của mọi tín hữu)

Đúng là mọi Cơ Đốc nhân đều được gọi để nói về Chúa.

  • Trong Công vụ 8:4, khi hội thánh bị tản lạc, “những kẻ đã tản lạc đi từ nơi này đến nơi khác, truyền giảng đạo Tin Lành”.
  • Đây là sự làm chứng cá nhân. Người nữ làm chứng cho hàng xóm, người nam làm chứng cho đồng nghiệp. Đây là trách nhiệm phổ quát hay chung.

B. Chức Vụ “Người Giảng Tin Lành” (Vị trí Lãnh đạo)

Tuy nhiên, Tân Ước sử dụng danh từ riêng biệt Người Giảng Tin Lành chỉ 3 lần để chỉ một nhóm người đặc biệt:

  1. Phi-líp: Được gọi riêng là “người giảng tin lành” (Công vụ 21:8) để phân biệt với các chấp sự khác.
  2. Chức vụ được ban cho: Ê-phê-sô 4:11 liệt kê: “Chính Ngài đã cho người này làm sứ đồ, kẻ kia làm tiên tri, người khác làm thầy giảng tin lành…”.
    • Logic: Nếu ai cũng là thầy giảng tin lành, thì câu này vô nghĩa. Chúa không thể “ban cho một số người làm…” nếu “tất cả mọi người đều là…”.
  3. Ti-mô-thê: Được Phao-lô ra lệnh “hãy làm việc của một người giảng tin lành” (2 Ti-mô-thê 4:5).

3. Ba Đặc Quyền Chỉ “Người Giảng Tin Lành” Mới Có (Mà Tín Hữu Thường Không Có)

Để thấy rõ sự khác biệt, hãy nhìn vào những gì Ti-mô-thê và Tít được quyền làm, mà một tín hữu bình thường (dù sốt sắng rao truyền Chúa qua Tiệc Thánh) không được làm:

  1. Quyền Thiết Lập và Bổ Nhiệm Lãnh Đạo:
    • Tít được quyền “lập những trưởng lão” (Tít 1:5).
    • Ti-mô-thê được quyền xét duyệt và đặt tay trên người khác hay giao phó công việc và chức vụ (1 Ti-mô-thê 5:22).
    • Thực tế: Một tín hữu bình thường không có thẩm quyền đi đến một hội thánh và bổ nhiệm Ban Trị Sự. Chỉ Người Giảng Tin Lành mới có thẩm quyền tổ chức này.
  2. Quyền Xét Xử và Kỷ Luật Công Khai:
    • Ti-mô-thê được quyền tiếp nhận đơn tố cáo trưởng lão và “quở trách trước mặt mọi người” (1 Ti-mô-thê 5:19-20).
    • Tít được quyền “bịt miệng” những kẻ dạy tín lý sai lạc (Tít 1:11).
  3. Quyền Cai Quản Trật Tự Thờ Phượng:
    • Trong 1 Ti-mô-thê chương 2, Phao-lô hướng dẫn Ti-mô-thê cách sắp xếp sự cầu nguyện, vai trò nam nữ trong giờ nhóm. Người Giảng Tin Lành là người giữ trật tự cho Nhà Chúa.

Đừng Nhầm Lẫn Giữa “Người Lính” và “Sĩ Quan”

Trong quân đội, mọi người lính đều phải biết chiến đấu (làm chứng, rao truyền sự chết của Chúa). Nhưng không phải người lính nào cũng là Sĩ quan chỉ huy (Người Giảng Tin Lành, Trưởng lão) để vạch ra chiến lược và sắp xếp đội hình.

  • Chúng ta vâng phục Người Giảng Tin Lành (như Ti-mô-thê, Tít) không phải vì họ “thiêng liêng” hơn chúng ta về mặt cứu rỗi.
  • Chúng ta vâng phục vì họ giữ một Chức Vụ đặc biệt mà Chúa thiết lập để gây dựng, tổ chức và bảo vệ Hội thánh.

Do đó, viện dẫn 1 Cô-rinh-tô 11 để nói rằng “tôi cũng là người giảng tin lành nên tôi có quyền ngang hàng với người lãnh đạo” là một sự lẫn lộn khái niệm và vai trò, chối bỏ trật tự mà Đức Chúa Trời đã quy định trong các Thư Tín Mục Vụ.

Tóm lại:

  • Mọi tín hữu: Rao truyền sự chết của Chúa (làm chứng, dự tiệc thánh, sống đạo).
  • Người Giảng Tin Lành (Ti-mô-thê/Tít): Lãnh đạo, giảng dạy, tổ chức, bổ nhiệm và kỷ luật.

Hội thánh cần cả hai, nhưng không được lẫn lộn vai trò của cả hai.

Để lại một bình luận

Lên đầu trang